Đêm nay, Đà Lạt mưa lất phất. Cái lạnh se sắt khiến người ta muốn cuộn mình trong chăn ấm hơn là ngồi trước màn hình máy tính.
Tôi ngồi nhìn vào bảng quản trị website, con số thống kê lượng truy cập vừa nhích qua mốc 1.000.000. Thú thật, cảm giác trong tôi lúc này không phải là sự hân hoan hay tự mãn. Nó giống như cảm giác của một người trồng vườn, sáng ra mở cửa thấy cây táo mình vun trồng trong góc khuất bỗng dưng trĩu quả và xung quanh có rất nhiều người hàng xóm ghé qua ngắm nhìn.
Vừa mừng, mà cũng vừa lo.
Từ một góc nhỏ để “lưu trữ nỗi niềm”
Nhớ lại ngày 12/4/2025, ngày tôi bấm nút đưa congnghela.com lên mạng. Lúc đó, suy nghĩ của tôi đơn giản lắm. Tôi là một công chức, cũng có chút “máu” viết lách và đam mê công nghệ. Những bài viết gửi báo, có bài được đăng, nhưng cũng có nhiều bài bị gạt đi hoặc cắt gọt đến mức tôi đọc lại mà thấy lạ lẫm. Những trăn trở về nghề, về chuyện sáp nhập, chuyện lương bổng, hay chuyện chuyển đổi số… cứ chất chứa trong lòng mà không có chỗ xả.
Vậy là tôi tự nhủ: “Thôi thì tự làm cái web, coi như cuốn nhật ký online. Ai đọc thì đọc, không thì mình đọc.”
Sẵn chút nghề tay trái là lập trình, tôi tự cặm cụi viết code bằng PHP. Tính tôi hơi cổ hủ, thích tự tay làm mọi thứ, thích cảm giác kiểm soát từng dòng dữ liệu.
Ban đầu, tôi thuê một cái VPS (máy chủ ảo) bé tẹo, rẻ tiền. Tôi nghĩ bụng, chắc cả tháng mới có vài trăm lượt xem là cùng.
Nhưng rồi, những bài viết như “Nhân văn của một cuộc chuyển dời” hay “Lương công chức: Tăng thế nào…” bất ngờ được mọi người chia sẻ nhiều quá. Có hôm đang làm việc, thấy điện thoại báo tin nhắn liên tục: “Web sập rồi bác NAT ơi!”. Hóa ra cái VPS nhỏ bé kia không chịu nổi nhiệt. Tôi vừa buồn cười, vừa thấy có lỗi với người đọc. Thế là lại cắn răng trích lương, nâng cấp lên một máy chủ vật lý (Physical Server) cho đàng hoàng. Không phải để khoe mẽ quy mô, mà chỉ đơn giản là muốn mời khách vào nhà thì nhà cửa phải gọn gàng, chỗ ngồi phải thoải mái.
1 triệu người – Họ tìm thấy gì ở một ông công chức viết code?
Nhiều lúc tôi tự hỏi, congnghela.com có gì mà mọi người ghé thăm đông thế? Giao diện thì mộc mạc, toàn chữ là chữ, chẳng có hình ảnh bắt mắt hay video nhảy nhót vui tai.
Có lẽ, chúng ta gặp nhau ở sự đồng cảm.
Khi viết các bài ở chuyên mục “Góc nhìn của NAT” hay “Để làm một công chức tốt”, tôi không viết với tư cách một chuyên gia hay một người dạy đời. Tôi viết như một người trong cuộc đang kể khổ, đang trăn trở cùng đồng nghiệp. Những bài như “KPI trong khu vực công” hay chuyên mục “Tôi yêu Đảng”, tôi viết rất thật. Yêu là mong cho tốt lên, là dám nhìn thẳng vào những cái chưa được để cùng nhau sửa đổi. Có lẽ vì thế mà anh em công chức, viên chức đọc thấy “thấm”, thấy như có người đang nói hộ lòng mình.
Còn mảng “Công nghệ”, tôi biết mình không dám múa rìu qua mắt thợ. Tôi chỉ cố gắng diễn giải những thứ phức tạp như “Chuyển đổi số” hay “AI” bằng ngôn ngữ bình dân nhất, để một bác cán bộ xã, một chị văn thư cũng hiểu được: “À, hóa ra công nghệ là để giúp mình đỡ vất vả, chứ không phải là cái gì ghê gớm xa vời”.
Và đôi khi, sau những giờ làm việc căng thẳng, tôi lại thả hồn vào “Thơ và truyện”, hay lẩn thẩn bàn về chuyện “Học Văn, Sử, Địa để làm gì?”, “Tại sao các nước mãi đánh nhau”. May mắn thay, những phút giây “lãng đãng” ấy lại được mọi người đón nhận. Hóa ra, giữa bộn bề cơm áo gạo tiền, ai cũng cần một khoảng lặng để tâm hồn được nghỉ ngơi.
Những đêm chong đèn và sự biết ơn
Mọi người hay hỏi tôi lấy đâu ra thời gian. Thú thật là “lấy trộm” từ giấc ngủ thôi. Sau một ngày quay cuồng với văn bản, họp hành ở cơ quan, tối về lo cho gia đình xong xuôi, tôi mới rón rén ngồi vào bàn làm việc. Có những đêm viết xong một bài, nhìn đồng hồ đã 2 giờ sáng, lưng đau, mắt mỏi. Lại có những đêm phải lọ mọ sửa lỗi code, tối ưu server.
Mệt thì có mệt, nhưng sáng ra đọc được một bình luận chân tình: “Cảm ơn tác giả, bài viết rất thực tế”, hay “Đọc xong thấy yêu nghề hơn một chút”, tự nhiên thấy bao mệt mỏi tan biến.
Con số 1 triệu lượt xem này, với tôi, không phải là thành tích để vỗ ngực xưng tên. Tôi xem đó là một món quà, và cũng là một món nợ ân tình. Mọi người đã tin tưởng ghé thăm, đã dành thời gian quý báu để đọc những dòng tâm sự dài ngoằng của tôi, thì tôi phải viết sao cho xứng đáng, sống sao cho tử tế.
Cảm ơn các bạn – những người bạn chưa từng gặp mặt – đã biến góc nhỏ congnghela.com thành một nơi ấm áp tình người. Hành trình này, tôi may mắn vì không phải đi một mình.
Hãy cứ ghé chơi, uống ngụm nước, đọc bài thơ, rồi lại tiếp tục gánh vác cuộc đời.
NAT Đà Lạt, một đêm tháng 11/2025.
Nguyễn Anh Trung






