Hôm qua là ngày 19/11. Nếu bạn không để ý thì cũng… chẳng sao cả, vì có lẽ 90% dân số thế giới cũng quên giống bạn thôi. Cảm giác về ngày Quốc tế Đàn ông trôi qua thật kỳ lạ, nó giống như việc bạn hắt xì hơi một cái: có xảy ra đấy, nhưng chẳng ai kịp chúc “sống lâu trăm tuổi”, và một giây sau thì mọi thứ lại trôi tuột vào quên lãng. Sáng nay thức dậy, thế giới vẫn quay, mặt trời vẫn mọc và các ông chồng vẫn là những người dậy sớm dắt xe máy ra cửa cho vợ đi làm, hoàn toàn không có dư âm của bất kỳ “đại tiệc” nào còn sót lại. Không có những con đường tắc nghẽn vì dòng người mua hoa, không có những cơn bão “sale” và trên mạng xã hội, timeline yên bình đến mức tẻ nhạt.
Vào dịp 8/3 hay 20/10, giá hoa hồng tăng phi mã như chứng khoán, các anh shipper chạy toát mồ hôi hột, các nhà hàng cháy bàn. Còn ngày 19/11 hôm qua? Các chủ tiệm hoa ngồi ngáp ngắn ngáp dài đuổi ruồi, còn các shop thời trang thì thậm chí chẳng buồn treo biển giảm giá. Tại sao ư? Vì làm gì có ai mua! Đàn ông là những sinh vật kỳ lạ nhất quả đất: họ có thể chi tiền triệu để mua một món đồ chơi công nghệ hay độ pô xe máy, nhưng nếu ai đó tặng họ một bó hoa giá 500 nghìn, họ sẽ quy đổi ngay ra thành bao nhiêu bát phở hoặc bao nhiêu cốc bia hơi, rồi chép miệng tiếc rẻ: “Phí của giời!”. Chính cái tính thực dụng đến mức “khô như ngói” này của anh em đã khiến các bộ phận Marketing của các nhãn hàng ngán ngẩm lắc đầu bỏ cuộc. Không có lợi nhuận thì không có lễ hội, quy luật thị trường nó sòng phẳng thế đấy.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cái sự “lép vế” này một phần cũng do chính cái “sĩ diện” của đàn ông mà ra. Thử tưởng tượng nhé, giữa văn phòng đang im phăng phắc, bỗng dưng có một anh chàng được vợ gửi tặng một bó hoa to đùng đoàng nhân ngày 19/11. Bạn nghĩ phản ứng của các đồng nghiệp nam khác là gì? Chắc chắn không phải là ngưỡng mộ đâu, mà sẽ là những nụ cười đầy ẩn ý, những câu trêu chọc kiểu: “Gớm, nay lại được vợ cưng thế, tối về nhớ rửa bát nhé!”. Đàn ông chúng tôi, vì cái mác “phái mạnh”, rất sợ bị biến thành tâm điểm của sự lãng mạn sướt mướt nơi công cộng. Chúng tôi thà được vỗ vai rủ đi làm vài cốc bia vỉa hè, chém gió chuyện chính trị thế giới, còn hơn là phải ôm hoa đứng tạo dáng chụp ảnh check-in. Cái sự “ngại” ấy nó ăn sâu vào máu rồi, nên ngày lễ của mình mà anh em cứ lảng tránh như thể đang trốn nợ vậy.
Và còn một lý do tế nhị nữa mà ít ai dám nói to: Quà cho đàn ông… quá khó chọn! Phụ nữ thì dễ rồi, danh sách quà tặng dài dằng dặc từ son phấn, túi xách đến trang sức. Còn đàn ông? Tặng tất thì quá bèo, tặng cà vạt thì cả năm dùng một lần, tặng đồ công nghệ thì đau ví chị em. Thế là các “nóc nhà” thường chọn giải pháp an toàn và thiết thực nhất: “Thôi, hôm nay cho anh đi chơi game thoải mái” hoặc “Nay em không cằn nhằn nữa”. Món quà vô hình ấy, tin hay không tùy bạn, lại là thứ mà cánh đàn ông chúng tôi trân quý nhất. Sự yên bình quý hơn kim cương!
Thêm vào đó, có một sự thật “cười ra nước mắt” mà ít ai để ý: Ngày 19/11 cũng chính là Ngày Toilet Thế giới (World Toilet Day) của Liên Hợp Quốc. Phải chăng tạo hóa muốn ám chỉ rằng đàn ông và… cái toilet có những điểm chung sâu sắc? Cả hai đều trầm lặng, giải quyết những nhu cầu thiết yếu nhất, thiếu đi một ngày là cả cái nhà loạn lên, nhưng lại chẳng bao giờ được trưng bày ở phòng khách để ngắm nghía? Một sự trùng hợp ngẫu nhiên nhưng lại hợp lý đến tàn nhẫn!
Bên cạnh lý do kinh tế hay sự trùng hợp hài hước, chúng ta không thể phớt lờ một “tảng đá” định kiến to đùng đang chặn ngang cửa ngày lễ này, đó là câu thần chú quen thuộc của chị em: “Gớm, ngày nào mà chẳng là ngày của các ông?”. Nghe cũng có lý đấy chứ! Nhìn bề nổi, thế giới này dường như đang vận hành với cán cân nghiêng hẳn về phe có râu. Đàn ông nắm giữ chính trị, thao túng kinh tế và ít bị soi mói xem hôm nay mặc cái váy này có béo bụng không. Vì thế, trong mắt nhiều người, việc dành riêng một ngày để tôn vinh đàn ông nghe nó… thừa thãi vô cùng. Nó giống hệt việc bạn mang thùng mì tôm đi cứu trợ cho tỷ phú Elon Musk vậy.
Nhưng xin thưa, đó là một cú lừa của thị giác. Ngày 19/11 sinh ra không phải để tôn vinh quyền lực hay sự thống trị bá đạo nào cả. Ngược lại, nó ra đời để vỗ về những “cỗ máy chạy bằng cơm” đang rệu rã. Đàn ông gánh trên vai áp lực phải thành công, phải làm trụ cột, khiến tỷ lệ “đăng xuất sớm” (tự tử) cao gấp nhiều lần nữ giới và tuổi thọ trung bình thì luôn thua chị em vài bậc. Họ cô đơn ngay trong chính sự mạnh mẽ của mình, bởi xã hội mặc định: “Đàn ông mà than thở là hèn”. Vì thế, ngày 19/11 đi qua trong lặng lẽ, thực chất là một tín hiệu buồn. Nó đồng nghĩa với việc những vết xước trong tâm hồn và sức khỏe của “phái mạnh” lại một lần nữa bị lờ đi, bị chôn vùi dưới lớp vỏ bọc hào nhoáng của hai chữ “đàn ông”.
Lý do cuối cùng, nằm ở sự khác biệt về tình cảm. Phụ nữ thường cảm nhận tình yêu qua sự quan tâm chi tiết, qua nghi thức và lời nói, nên họ cần những ngày lễ như những dấu mốc kỷ niệm rực rỡ. Còn đàn ông? Ngôn ngữ tình yêu của chúng tôi thô sơ và thực dụng hơn nhiều: Đó là “Hành động” và “Trách nhiệm”. Với đàn ông, sự tôn vinh lớn nhất không nằm ở bó hoa ngày 19/11 (thứ mà họ không biết dùng vào việc gì ngoài việc nhìn nó héo), mà nằm ở sự thấu hiểu của người bạn đời. Khi họ thất nghiệp, món quà lớn nhất là ánh mắt tin tưởng của vợ thay vì lời cằn nhằn. Khi họ ốm đau, họ cần một bát cháo hành – đơn giản kiểu Chí Phèo nhưng thấm thía – hơn là một con gấu bông. Hay đơn giản nhất, là sự tôn trọng trong những quyết định nhỏ nhặt thường ngày.
Sự trôi qua lặng lẽ của ngày 19/11 thực ra lại là một điều may mắn. Hãy thử nghĩ xem, nếu ngày này cũng rầm rộ như 8/3, cánh đàn ông lại phải đau đầu nghĩ xem nên mặc gì, ăn gì, rồi lại phải diễn cái nét mặt “bất ngờ, hạnh phúc” khi nhận được món quà mà mình… không biết dùng vào việc gì. Mệt lắm! Để nó trôi qua êm đềm như hôm qua lại hóa hay. Chúng tôi không cần một ngày để được tôn vinh bằng hoa hay quà, chúng tôi chỉ cần những ngày bình thường được thấu hiểu, được vợ bớt “hoàn hảo hóa” hình tượng người chồng.
***
Ngày 19/11 đã qua, không kèn không trống. Nhưng các anh em ạ, đừng buồn. Vì ngay ngày mai thôi, khi bóng đèn trong nhà bị cháy hay cái vòi nước bị rò rỉ, chúng ta sẽ lại được vợ “nhớ đến” và “tôn vinh” ngay lập tức với vai trò không thể thay thế: Người hùng sửa chữa của gia đình. Đó, ngày nào mà chẳng là ngày của chúng ta!
Nguyễn Anh Trung






