Tháng Ba đang trôi về những ngày cuối cùng, mang theo cái dùng dằng, níu kéo của một mùa xuân sắp tàn và sự nôn nao, hừng hực của một mùa hạ đang chực chờ gõ cửa. Cảm giác mỏng manh ấy lẩn khuất trong từng kẽ lá, trong làn gió thoảng qua. Ta chợt giật mình nhận ra thời gian chưa bao giờ biết nương nhẹ sự tiếc nuối của con người. Một phần tư năm sắp trôi qua, tựa như một cái chớp mắt giữa thinh không. Guồng quay vội vã của đời sống thi thoảng lại phải chững lại trước sự chảy trôi vô tình ấy.
Những ngày cuối tháng Ba, đất trời dường như cũng mang một tâm trạng chênh vênh đến lạ, quánh lại một nỗi vương vấn vô hình. Ở phố núi những ngày này, cái lạnh sắc lẹm của mùa đông đã lùi xa, nhường chỗ cho những vạt nắng thủy tinh trong vắt rót xuống từng con dốc. Nhưng thỉnh thoảng, sương vẫn vắt ngang lưng đồi vào độ sớm mai hay ráng chiều lộng gió. Dọc theo những con đường quanh co, phượng tím đã bắt đầu nở rộ, buông những tiếng thở dài lãng đãng nhuộm buồn cả một góc trời. Từng chùm hoa lơ lửng giữa lưng chừng như những nốt nhạc trầm buồn trong bản giao hưởng giao mùa. Những cánh hoa mỏng tang rụng lấm tấm trên mặt dốc thoai thoải, dệt nên một thảm nhớ thương câm lặng. Màu tím ấy không rực rỡ, không chói lòa, mà cứ lặng lẽ thắp lên trong lòng người lữ khách một nỗi niềm hoài cổ xa xăm.
Bước dạo dưới vòm cây đang dần chuyển sắc, ta nghe tiếng xạc xào của đám lá khô dưới gót giày. Khúc giao mùa ở chốn cao nguyên sương mù này dường như bao giờ cũng đậm màu tự sự. Đứng trước sự bao la của những đồi thông reo trong gió, con người bỗng thấy mình nhỏ bé lại, và những xôn xao xô bồ ngoài kia dường như cũng tự động lùi lại phía sau một cánh cửa vô hình.
Người ta hay bảo tháng Ba là tháng của thanh xuân, của tuổi trẻ cuồng nhiệt, của những đôi chân cuồng đi và những trái tim khao khát dâng hiến. Nhưng khi đi đến những ngày cuối cùng của tháng, ta lại thường hay sống chậm lại, thu mình vào một góc nhỏ để vỗ về những chênh vênh. Có những chiều ngồi lại quán cà phê quen thuộc, nhìn dòng người vội vã lướt qua dưới hàng cây đang thay lá, ta tự hỏi mình đã đánh rơi điều gì giữa những ngày tháng hối hả mưu sinh? Những ước mơ ngày hai mươi tuổi giờ đang nằm phủ bụi ở ngăn kéo nào? Có những lời hứa tháng Ba năm ấy, giờ đã tan theo gió ngàn cùng với một người từng thương đến kiệt cùng. Có những cái nắm tay tưởng chừng sẽ giữ được nhau qua mọi giông bão, rốt cuộc cũng đành buông lơi khi mùa hoa tàn phai.
Cuối tháng Ba, ta dễ chạnh lòng bởi những điều nhỏ nhặt. Dây đàn cảm xúc bỗng trở nên vô cùng nhạy cảm, chỉ cần một cái chạm nhẹ của ký ức cũng đủ tạo nên những thanh âm rung ngân dai dẳng. Một bài hát cũ vô tình vang lên từ chiếc loa thùng của nhà ai, một mùi hương ngai ngái của đất sau cơn mưa rào bất chợt đổ xuống dốc sương mù, hay đơn giản chỉ là thấy bóng lưng một người quen mờ ảo đi khuất cuối con đường. Tất cả đều khơi gợi một nỗi nhớ không tên. Nhớ những người đã đến, đã nán lại và đã dời đi. Giống như tháng Ba vậy, dẫu có đẹp đẽ và dịu dàng đến mấy, rồi cũng phải nhường chỗ cho tháng Tư rực nắng. Cuộc hội ngộ nào rồi cũng đi đến hồi chia ly, điều quan trọng là ta đã cất giữ nhau trong tim bằng hình hài nào đẹp nhất. Thay vì dằn vặt vì những điều dở dang, chi bằng ta gạn đục khơi trong, lưu giữ lại nụ cười rạng rỡ nhất của thanh xuân thuở ấy.
Hoàng hôn của những ngày cuối tháng Ba cũng mang một vẻ đẹp mị hoặc. Ráng chiều đỏ ối nhuộm thắm những tầng mây, hắt một lớp vảy rực rỡ lên vạn vật. Khi ánh sáng dần nhạt đi, nhường chỗ cho màn đêm buông rủ, cũng là lúc ta đối diện chân thật nhất với cõi lòng mình. Bao nhiêu lớp áo giáp mạnh mẽ thường ngày rũ bỏ hết, chỉ còn lại một bản ngã trần trụi, khao khát được thấu hiểu, khao khát được bình yên.
Nhưng bạn biết không, dẫu cuối tháng Ba có mang đến bao nhiêu hoài niệm hay tiếc nuối, thì đó cũng là lúc ta học cách chấp nhận và buông bỏ. Nỗi buồn nào rồi cũng sẽ được thời gian gột rửa. Chiếc lá nọ phải rụng xuống thì chồi non mới có chỗ để ươm mầm. Tháng Ba khép lại để nhường không gian cho bầu trời mùa hạ cao xanh vời vợi, cho tiếng ve râm ran bắt đầu bài ca mùa mới. Đất trời cần một sự chuyển mình, và tâm hồn con người cũng cần những cuộc thanh lọc để tái sinh.
Hãy cứ mở lòng ra mà đón nhận những ngày cuối cùng của tháng Ba một cách an nhiên nhất. Dẫu cho hôm nay bạn có đang chênh vênh với những dự định dang dở, hay đang ôm một nỗi buồn chưa kịp gọi tên, thì cũng hãy tự thưởng cho mình một cái ôm thật chặt. Đừng tự trách mình vì những gì chưa làm được. Sự hoàn hảo vốn dĩ không tồn tại, và đôi khi chính những vết nứt mới là nơi ánh sáng chiếu rọi vào. Đời người dẫu sao cũng giống như sự luân chuyển của bốn mùa, có khởi đầu thì sẽ có kết thúc, có tàn úa rồi sẽ lại hồi sinh. Mùa hạ sắp tới sẽ mang theo những cơn mưa rào gột sạch mọi ưu tư, để mặt đất lại bừng lên sức sống mới.
Chỉ mong rằng, khi ngày cuối cùng của tháng Ba khép lại, bạn có thể mỉm cười và nói lời tạm biệt thật bình yên. Nhấp một ngụm trà ấm, lắng nghe tiếng thông reo trên đồi cao và tự nhủ với lòng mình rằng: “Tháng Ba đi qua, bình yên ở lại”.
Nguyễn Anh Trung






