Đang tải bài viết kế tiếp
svg

Truyện ngắn: Về nhà thôi, Tết đang chờ!

1. Phường Xuân Hương – Đà Lạt những ngày cuối tháng Chạp dường như nhạy cảm hơn với thời gian. Mới chỉ hơn năm giờ chiều, khi những vạt nắng yếu ớt cuối cùng chưa kịp tắt hẳn trên những đọt thông già, thì màn sương đã vội vã buông xuống. Sương ở Đà Lạt mùa này không dày đặc như bức tường thành, mà nó bảng lảng, chùng chình như một tấm voan mỏng màu trắng đục, ôm ấp lấy từng mái nhà, từng con dốc nhỏ. Phố xá vì thế mà nhòe đi, trở nên hư ảo và mang một vẻ trầm mặc, lạnh lẽo rất riêng của miền cao nguyên.

Trong căn phòng làm việc vốn khiêm tốn của cơ quan mới, Nam ngồi lọt thỏm giữa bốn bề là những chồng hồ sơ xếp cao ngất ngưởng. Không gian chật hẹp dường như càng trở nên tĩnh mịch hơn, chỉ còn nghe thấy tiếng lật giấy sột soạt và hơi thở gấp gáp của thời gian những ngày cận Tết. Chiếc máy sưởi cũ kỹ đặt ở góc phòng vẫn cần mẫn chạy ro ro, phả ra từng luồng hơi nóng khô khốc, cố gắng chống chọi lại cái lạnh se sắt đang len lỏi qua từng khe cửa kính. Hơi lạnh ấy không buốt giá như cắt da cắt thịt, mà nó cứ âm ỉ, thấm sâu vào tận lớp áo len dày cộm, thấm vào cả tâm tư của người đang xa xứ. Chẳng biết là mùa đông năm nay dùng dằng chưa chịu rời đi, hay tại lòng người đang rét mướt vì nỗi nhớ cái nắng ấm quê nhà, mà thấy cái lạnh phố núi chiều nay sao khắc khoải đến thế.

Nam tháo cặp kính xuống, nhẹ nhàng day day hai huyệt thái dương đang giật lên từng hồi nhức buốt. Đôi mắt anh đã mỏi nhừ sau hàng giờ liền dán chặt vào màn hình máy tính, nơi con trỏ chuột vẫn đang nhấp nháy đầy kiên nhẫn ở dòng cuối cùng của bản “Đề án hợp nhất hạ tầng số và trục liên thông dữ liệu”. Với Nam, từng con chữ, từng con số ấy là kết tinh của mồ hôi, của biết bao đêm thức trắng và là tâm huyết của cả một tập thể trong năm đầu tiên thực hiện cuộc sáp nhập lịch sử. Những tệp hồ sơ nằm im lìm kia chính là chứng nhân lặng lẽ cho những chuyến xe đi về như con thoi giữa ba tỉnh, và cho cả những bữa cơm nhà cứ thưa thớt dần, nguội lạnh dần theo tiến độ của công việc.

Cảm thấy đốt sống lưng bắt đầu biểu tình bằng những tiếng kêu răng rắc, anh khẽ vươn vai đứng dậy, đẩy cửa bước ra ban công tìm chút khí trời để xua đi cơn buồn ngủ. Bên dưới, hồ Xuân Hương hiện ra như một viên ngọc bích sẫm màu, mặt nước tĩnh lặng không một gợn sóng, chỉ lặng lẽ thở ra những làn khói sương mờ ảo, huyền bí. Và kia, trái ngược hoàn toàn với sự u tịch, trầm ngâm của mặt hồ, hàng mai anh đào ven đường đang vào độ mãn khai rực rỡ nhất, như một lời khẳng định mãnh liệt của mùa xuân.

Dưới ánh đèn đường vàng vọt vừa bật sáng, những tán hoa bung nở hồng thắm, kết lại thành từng chùm, từng mảng lớn tựa như những đám mây hồng bềnh bồng sà xuống thấp, ôm trọn lấy con đường quanh co ven hồ. Không còn vẻ khẳng khiu, gầy guộc trụi lá của tháng trước, giờ đây cây nào cũng khoác lên mình tấm áo lộng lẫy, kiêu hãnh và nồng nàn sức sống. Sắc hồng phấn dịu dàng ấy bừng lên giữa nền trời xám xịt của buổi hoàng hôn, tựa như những đốm lửa nhỏ sưởi ấm cả một góc trời, làm mềm đi cái lạnh lẽo của đá núi. Cảnh đẹp đến nao lòng, đẹp đến mức khiến người ta phải ngẩn ngơ, nhưng cũng đẹp đến mức làm dấy lên trong lòng kẻ đang mong ngóng đường về một nỗi niềm chạnh lòng khó tả.

Đâu đó từ một quán cà phê vỉa hè vọng lại giai điệu của bài hát “Happy New Year”. Cái giai điệu quen thuộc đến mức cũ kỹ, năm nào cũng nghe, nhưng vào đúng cái khoảnh khắc hoa nở rợp trời, sương giăng mắc lối này, nó lại vang lên da diết lạ thường. Từng nốt nhạc như len vào tâm trí, khẽ khàng chạm vào những góc khuất mềm yếu nhất, gợi lên một vết xước êm ái mà đau đáu khôn nguôi về sự sum vầy.

Nam nhớ Phan Thiết. Nỗi nhớ không ồn ào, cồn cào như sóng vỗ bờ, mà nó âm ỉ, day dứt như dòng hải lưu chảy ngầm dưới đáy đại dương.

Giờ này năm ngoái, anh đang ở nhà. Ký ức ùa về sống động trong trí nhớ Nam. Anh nhớ cái nắng vàng ươm của những ngày gần Tết, cái nắng đặc trưng của miền biển mà chỉ cần bước ra đường là thấy năng lượng tràn trề. Anh nhớ mùi gió biển thổi tung mái tóc khi anh chở Liên len lỏi giữa dòng người tấp nập đi chợ hoa xuân. Năm ấy, anh là “tổng chỉ huy”, là linh hồn của cái Tết gia đình. Anh tự tay bắc thang leo lên quét màng nhện trần nhà, tỉ mẩn ngồi hàng giờ đánh bóng bộ lư đồng cho đến khi soi gương được, rồi lại hào hứng chọn cặp dưa hấu tròn trịa nhất, vỗ nghe tiếng bộp bộp vui tai để đặt lên bàn thờ tổ tiên.

Nam nhớ cái cảm giác mồ hôi nhễ nhại chảy dọc sống lưng ướt đẫm áo, nhưng trong lòng lại phơi phới một niềm vui sướng khó tả – niềm hạnh phúc bình dị của người đàn ông được tự tay chăm chút, che chở cho tổ ấm của mình. Cái mệt nhọc ấy sao mà ngọt ngào, sao mà đáng quý đến thế.

Còn năm nay, anh mắc kẹt ở đây, giữa độ cao ngàn rưỡi mét, làm bạn với sương mù và những con số. Câu chuyện sáp nhập tỉnh là một bước ngoặt lớn, mang theo những cơ hội mới, nhưng cũng kéo theo hàng núi công việc tồn đọng chưa thể giải quyết ngày một ngày hai. Chính trách nhiệm ấy đã giữ chân anh lại nơi phố núi này đến tận ngày 28 Tết, biến anh thành một lữ khách ngậm ngùi nhìn mùa xuân đi qua khung cửa sổ, trong khi trái tim đã vội vã chạy về miền nắng ấm tự bao giờ.

2. Chiếc điện thoại nằm im lìm trên mặt bàn gỗ lạnh ngắt bỗng rung lên bần bật, phá tan dòng suy tưởng miên man. Màn hình sáng bừng lên, hiện rõ cái tên quen thuộc: “Vợ hiền”. Nam giật mình, như người vừa tỉnh cơn mê. Anh vội vã chỉnh lại cổ áo, vuốt lại mái tóc đã hơi rối vì những cái vò đầu bứt tai lúc nãy. Anh hít một hơi thật sâu, cố nén tiếng thở dài vào trong lồng ngực, cố xua đi nét phờ phạc, hốc hác trên gương mặt để tìm lại vẻ điềm tĩnh thường ngày trước khi chạm vào nút nghe video call.

“Anh à, vẫn chưa xong việc sao?”

Giọng Liên vang lên, lảnh lót và ấm áp, mang theo cả âm thanh xèo xèo vui tai của chảo đang sôi, cùng tiếng bát đũa lanh canh chạm vào nhau tạo thành một bản hòa tấu rộn rã của gian bếp ngày Tết.

Qua màn hình điện thoại nhỏ xíu, Nam thấy vợ mình đang tất bật trong một không gian ngập tràn ánh sáng và hơi ấm. Liên búi tóc cao để lộ cái gáy trắng ngần, vài lọn tóc mai lòa xòa xuống vầng trán lấm tấm mồ hôi. Tay cô vẫn còn cầm đôi đũa cả dài, thoăn thoắt đảo đều chảo mứt dừa đang sên dở. Hình ảnh ấy bình dị quá, thân thương quá, đối lập hoàn toàn với cái lạnh lẽo, cô độc đang bủa vây lấy anh lúc này.

Phía sau lưng cô, phòng khách đã được dọn dẹp tinh tươm, ngăn nắp. Nhưng ánh mắt tinh tường của người đàn ông trụ cột đã kịp nhận ra một vài chi tiết nhỏ: chậu mai vàng rực rỡ kia có vẻ hơi lệch so với bộ ghế sofa và bức tranh treo tường dường như cũng chưa được cân đối lắm. Ngôi nhà vẫn đẹp, vẫn sạch, nhưng thiếu đi bàn tay sắp đặt vững chãi của người đàn ông.

“Sắp xong rồi em. Anh ráng làm nốt cái báo cáo này cho gọn rồi về ngay. Ở nhà… em có mệt lắm không?” Nam hỏi, giọng chùng xuống, nghe như có lỗi.

Liên cười, nụ cười bao dung xòa đi mọi mệt nhọc: “Mệt gì đâu anh. Có cu Bin nó lăng xăng phụ em cả buổi rồi. Mà anh này, sáng nay em mua được chậu cúc mâm xôi đẹp lắm, bông nào bông nấy tròn vo. Nhưng mà nó nặng quá, em với ông ngoại hì hục mãi mới khiêng được vào sân. Giá mà có anh…”.

Câu nói bỏ lửng của vợ như một giọt nước tràn ly, làm tim Nam thắt lại. Anh bỗng thấy sống mũi mình cay cay. Anh hình dung ra cảnh vợ mình, dáng người nhỏ nhắn, phải gồng lên, nghiến răng để bê chậu hoa nặng trịch ấy. Lẽ ra đó là việc của anh. Lẽ ra đôi vai gầy ấy chỉ để dựa vào anh chứ không phải để gánh vác những việc nặng nhọc.

Anh chợt nhận ra, sự vắng mặt của anh không chỉ để lại một chỗ trống vô hình trên bàn ăn, mà nó là một khoảng trống mênh mông, hiu quạnh trong chính ngôi nhà ấy. Cái bóng đèn hiên cháy hôm bữa chắc chưa ai thay, cái vòi nước rỉ trong nhà tắm chắc vẫn còn nhỏ giọt tí tách suốt đêm. Những điều nhỏ nhặt ấy, khi thiếu vắng bàn tay người đàn ông, bỗng trở thành những nỗi lo toan đè nặng lên vai người phụ nữ.

“Ba ơi! Ba nhìn nè!”

Thằng Bin bất ngờ thò đầu vào chiếm trọn màn hình, cắt ngang dòng suy nghĩ của Nam. Mặt mũi thằng bé lem luốc dính đầy lọ nghẹ và bột nếp, nhưng đôi mắt thì sáng long lanh như hai hòn bi ve. Trên tay nó nâng niu một gói lá chuối nhỏ xíu được buộc dây lạt vụng về.

“Ba về nhanh đi, con gói riêng cho ba cái bánh chưng tí hon này nè, nhân đậu xanh nhiều lắm nha. Mẹ bảo ba đi làm việc lớn cho đất nước, nên con không được khóc nhè đòi ba. Nhưng mà… con nhớ ba lắm, ba ơi…”.

Nam vội quay mặt đi, lén đưa tay quệt nhanh giọt nước mắt nóng hổi vừa chực trào ra nơi khóe mi. Anh, một người đàn ông dạn dày sương gió, một cán bộ mẫn cán đã quen với áp lực công việc, vậy mà giờ đây lại yếu lòng, vỡ vụn trước câu nói ngây ngô của đứa trẻ lên năm.

Cố lấy lại bình tĩnh, anh quay lại nhìn con, giọng nghẹn ngào nhưng kiên định: “Ba về liền đây con trai. Ba xong việc rồi. Đợi ba nhé, chỉ một giấc ngủ nữa thôi là thấy ba.”

Cuộc gọi kết thúc, màn hình vụt tắt trả lại màu đen thăm thẳm. Nam nhìn đồng hồ. Đã hơn sáu giờ tối. Anh nhìn đống hồ sơ ngổn ngang trên bàn – những “Đề án”, những “Tờ trình”, những con số khô khan lạnh lùng. Rồi anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn sương đặc quánh đang nuốt chửng thành phố vào lòng đêm.

Những con số vô tri kia có thể đợi đến ra Giêng, hệ thống dữ liệu có thể đợi thêm vài ngày để hoàn thiện. Nhưng mùa xuân của vợ con anh thì không thể đợi. Tuổi thơ của con trai anh, thanh xuân của vợ anh và cả mái tóc bạc của cha mẹ già… tất cả đều là hữu hạn.

Nam vơ vội chiếc áo khoác dày, gập máy tính cái rụp, nhét dứt khoát vào cặp da. Một luồng năng lượng mạnh mẽ chạy dọc sống lưng, xua tan đi mọi mệt mỏi, ê ẩm.

Anh quyết định rồi. Anh sẽ về nhà. Ngay đêm nay. Mặc kệ sương mù, mặc kệ đường đèo quanh co.

3. Tiếng động cơ gầm lên dứt khoát, phá vỡ sự tĩnh mịch của màn đêm cao nguyên. Nam nhấn ga, chiếc xe lao vút đi, xé toạc màn sương mù dày đặc để tìm đường về phía ngoại ô. Đà Lạt lùi lại phía sau lưng, chỉ còn là những vệt sáng nhòe nhoẹt qua gương chiếu hậu. Trước mặt anh, con đường đèo Đại Ninh hiện ra sừng sững, uốn lượn như một dải lụa mềm vắt ngang lưng trời, nhưng cũng đầy hiểm trở như một con mãng xà khổng lồ đang trườn mình trong đêm tối. Sương mù ở đoạn đầu đèo dày đến mức ánh đèn pha cốt vàng vọt chỉ có thể soi rõ được vài mét đường nhựa loang loáng nước, buộc Nam phải lái xe bằng cả sự cẩn trọng của một tay lái lụa dạn dày và bằng cả sự nôn nao, gấp gáp của một kẻ lữ hành đang khát khao hơi ấm.

Đây không chỉ là con đường nối liền giữa cao nguyên Langbiang và biển cả Bình Thuận, mà là ranh giới mong manh, kỳ diệu giữa mùa đông và mùa hạ, giữa cái lạnh se sắt và cái nóng nồng nàn.

Khi xe bắt đầu đổ dốc, cảm giác như Nam đang trượt đi trên một cây cầu vô hình nối hai thế giới. Ở những khúc cua tay áo đầu tiên, hơi lạnh vẫn bám riết lấy thân xe, rừng thông già hai bên đường vẫn đứng trầm mặc, thỉnh thoảng lại rùng mình thì thầm tiếng gió rít qua kẽ lá. Nhưng rồi, khi chiếc xe trôi dần xuống thấp, từng mét độ cao giảm xuống là từng chút biến chuyển tinh tế của đất trời.

Nam cảm nhận được sự thay đổi ấy rõ rệt qua từng giác quan. Sương mù bắt đầu loãng ra, mỏng dần rồi tan biến vào hư không như chưa từng tồn tại. Anh quyết định hạ kính xe xuống. Một luồng gió ùa vào khoang lái. Không còn cái mùi ngai ngái, ẩm ướt của lá thông mục và rêu phong nữa. Thay vào đó, khứu giác anh được đánh thức bởi một mùi hương khen khét, nồng nàn đặc trưng của mùa khô phương Nam: mùi lá điều khô đốt dở còn vương vấn trong không gian, mùi cỏ cháy, và đặc biệt là mùi đất đang cựa mình thở ra hơi nóng tích tụ từ ban ngày, quyện với chút hơi ẩm mặn mòi của vùng trung du.

Cảnh vật hai bên đường lướt qua dưới ánh đèn pha quét ngang. Những đồi cà phê bạt ngàn, xanh thẫm lùi dần về phía sau, nhường chỗ cho những thân cây khẳng khiu của rừng khộp rụng lá. Đến lưng chừng đèo, nơi khúc cua rộng nhất mở ra tầm nhìn bao quát, Nam tấp xe vào lề, tắt máy để nghỉ ngơi trong chốc lát. Anh bước xuống đường, vươn vai hít một hơi thật căng lồng ngực. Ở đây, gió không còn cắt da cắt thịt, không làm tê buốt đầu ngón tay nữa, mà đã mang chút hơi ấm, vuốt ve lên da mặt. Nam ngước nhìn lên cao. Bầu trời đen thẫm nhưng trong vắt, đầy sao lấp lánh, không còn bị che khuất bởi mây mù. Và khi anh phóng tầm mắt ra xa, phía dưới chân đèo, một cảnh tượng huy hoàng hiện ra khiến tim anh lỗi nhịp.

Ánh đèn của những thị trấn bên dưới hiện ra lung linh huyền ảo, tựa như ai đó đã vô tình làm đổ cả một dải ngân hà xuống mặt đất. Những đốm sáng li ti ấy kết lại thành từng chùm, trải dài tít tắp đến tận chân trời. Chúng không lạnh lẽo, xa xôi như sao trên trời, mà ấm áp, gần gũi vô cùng.

Đó là ánh sáng của quê hương.

Cảm giác cô đơn, lạc lõng, tù túng trong bốn bức tường văn phòng lúc chiều biến mất sạch sẽ, không còn một dấu vết. Thay vào đó là một nguồn năng lượng rạo rực, mạnh mẽ chảy tràn trong huyết quản. Đứng giữa đèo đêm, Nam bỗng thấy mình trẻ lại. Anh nhớ về những ngày xưa cũ, khi còn là một cậu thanh niên mới lớn với chiếc xe máy cà tàng, mỗi lần đi xa về đến khúc cua này, nhìn thấy ánh đèn đồng bằng là lòng lại chộn rộn, háo hức. Và bây giờ, khi tóc đã điểm sương, khi đôi vai đã gánh nặng trách nhiệm của một cán bộ, cái cảm giác ấy vẫn vẹn nguyên, thậm chí còn mãnh liệt hơn, da diết hơn.

Bởi vì anh biết, lẫn trong hàng vạn đốm sáng lung linh dưới kia, có một ngọn đèn hiên vẫn chưa tắt. Ở đó, có một người phụ nữ đang vừa đan len vừa ngóng tiếng xe quen thuộc và có một đứa trẻ đang ôm chặt chiếc bánh chưng tí hon, mỉm cười trong giấc ngủ thiên thần. Ngọn đèn ấy chính là hải đăng dẫn lối cho con thuyền anh về bến, là lý do để anh vượt qua mọi đèo dốc, sương mù của cuộc đời.

4. Chiếc xe của Nam chạm ngõ Phan Thiết khi đồng hồ trên táp-lô đã điểm mười một giờ đêm.

Phố biển những ngày giáp Tết dường như không ngủ, hoặc giả là nó đang thức để thở cùng nhịp thở hối hả của những người con xa xứ vừa kịp trở về. Dưới ánh đèn cao áp vàng rực, những con đường vẫn tấp nập dòng người, tiếng cười nói xôn xao hòa lẫn vào tiếng động cơ xe máy tạo nên một bản hòa âm rộn rã.

Nam hạ hết kính cửa sổ xuống. Gió biển! Đúng là gió biển rồi!

Cái vị mặn nồng nàn đặc trưng của đại dương ùa vào khoang xe, xộc thẳng vào khứu giác, thân thuộc đến mức khiến sống mũi Nam cay xè. Không phải mùi ẩm mốc ngai ngái của sương mù cao nguyên, mà là mùi của sự sống, mùi của tôm cá và mùi của sự bao dung vĩ đại. Hơi thở ấy len vào từng thớ vải trên chiếc áo sơ mi đã nhuốm bụi đường trường, gột rửa đi bao mệt nhọc, ưu phiền của những ngày tháng Chạp căng thẳng.

Cánh cổng sắt quen thuộc, nơi hằn lên những vết rỉ sét của thời gian và hơi muối, hiện ra dưới ánh đèn đường vàng vọt. Ngôi nhà nhỏ của anh vẫn sáng đèn. Ánh sáng ấm áp hắt ra từ gian bếp và phòng khách như một đôi mắt thao thức đợi chờ.

Nam tắt máy xe, rồi rón rén đẩy cổng bước vào. Con Mực đang nằm cuộn tròn ở hiên nhà, nghe tiếng động lạ liền chồm dậy, định sủa lên một tràng cảnh giác. Nhưng khi cái mũi thính nhạy của nó bắt được mùi hương quen thuộc của chủ nhân, tiếng gầm gừ lập tức chuyển thành những tiếng rên ư ử mừng rỡ. Nó quấn lấy chân anh, cái đuôi ngoáy tít mù như muốn nói: “Sao ông chủ đi lâu thế mới về?”.

Nam bước vào sân gạch tàu đỏ au. Đập vào mắt anh đầu tiên là chậu cúc mâm xôi vàng rực rỡ mà Liên đã kể lúc chiều. Nó được đặt ở vị trí trang trọng nhất, ngay cạnh chậu mai già đã bung nở vài nụ e ấp. Từng chậu hoa, từng cái ghế đá, từng góc sân đều được quét tước sạch sẽ, ngăn nắp, toát lên sự tần tảo, chắt chiu và bàn tay chăm chút tỉ mẩn của người phụ nữ vắng chồng. Nhìn chậu hoa to nặng ấy, Nam lại thấy nhói lòng, thương vợ phải gồng mình làm thay phần việc của anh.

Tiếng chốt cửa lạch cạch vang lên. Cánh cửa gỗ lim kẹt mở. Liên bước ra, trên tay vẫn còn cầm chiếc khăn lau, có lẽ cô vừa lau lại bộ ấm chén lần thứ mười trong đêm nay.

Cô sững lại một giây, như không tin vào mắt mình. Rồi đôi mắt to tròn ấy bỗng sáng bừng lên, long lanh những giọt nước chực trào.

“Anh… anh về thật rồi!”

Chỉ mấy tiếng ấy thôi, nhẹ nhàng như hơi thở thoảng qua, mà sao nghe nặng trĩu tình thương và sự nhẹ nhõm. Nam vứt vội chiếc túi xách xuống nền gạch, bước nhanh tới, dang rộng vòng tay ôm chầm lấy vợ.

Cả cơ thể nhỏ bé của Liên lọt thỏm trong vòng tay anh. Nam gục đầu vào hõm vai vợ, hít một hơi thật sâu. Mùi hương nhu bồ kết thoang thoảng trên tóc cô – cái mùi hương “thần thánh” của đêm 30 Tết mà anh đã khao khát suốt những ngày đông lạnh giá cô độc trên cao nguyên. Đó là mùi của sự bình yên tuyệt đối, là liều thuốc an thần hiệu nghiệm nhất cho tâm hồn đang xáo động của anh.

“Anh về rồi đây. Xin lỗi bà xã… xin lỗi vì đã để em phải lo toan một mình suốt cả tháng qua,” Nam thì thầm, giọng khàn đi, vỡ vụn vì xúc động và gió bụi.

Liên dụi đầu vào ngực áo anh, lắc đầu quầy quậy, nước mắt thấm ướt vạt áo chồng: “Anh ngốc quá. Anh về là Tết về rồi. Em có cần mâm cao cỗ đầy gì đâu, em chỉ cần người thôi.”

Hai vợ chồng dìu nhau rón rén bước vào phòng ngủ, sợ đánh thức thiên thần nhỏ. Dưới ánh đèn ngủ vàng dịu, thằng Bin đang nằm ngủ say sưa, chân gác lên cái gối ôm hình con sâu xanh. Nhưng điều khiến Nam đứng tim là đôi tay nhỏ xíu của thằng bé vẫn ôm khư khư cái gói lá chuối được buộc dây lạt vụng về – chiếc bánh chưng tí hon mà nó đã khoe với ba lúc chiều.

Nam cúi xuống, hôn nhẹ lên vầng trán đẫm mồ hôi trộm của con. Thằng bé cựa mình, chép miệng rồi mỉm cười trong giấc mơ. Có lẽ trong cơn mơ ấy, nó đã thấy ba về, đã thấy mùa xuân gõ cửa.

Đêm đó, Nam không tài nào ngủ được, dù cơ thể đã rã rời. Anh nằm đó, tay nắm chặt tay vợ, lắng nghe tiếng sóng biển rì rào vọng lại từ xa, nghe tiếng côn trùng rả rích nỉ non ngoài vườn và nghe nhịp thở đều đều, an yên của vợ con bên cạnh.

Tất cả những âm thanh hỗn tạp, xô bồ của cuộc sống ngoài kia dường như dừng lại sau cánh cửa. Cái lạnh buốt giá của Đà Lạt, những con số báo cáo, áp lực nặng nề của những đề án, những chuyến đi về mệt mỏi… tất cả dường như đã lùi xa vào quá khứ, nhường chỗ cho sự tĩnh tại, viên mãn đến lạ lùng.

Sáng mai sẽ là 29 Tết.

Nam nhẩm tính trong đầu. Anh sẽ dậy thật sớm, khi sương sớm còn chưa tan trên những cánh hoa mai. Anh sẽ pha một ấm trà thật đậm, rồi lau lại bộ lư đồng một lần nữa (dù anh biết Liên đã lau sạch bong rồi, nhưng đó là cái thú của đàn ông ngày Tết). Anh sẽ chở thằng Bin ngồi trước gióng xe, hai cha con đi lượn một vòng chợ hoa để mua thêm vài chậu mào gà đỏ thắm về đặt trước hiên cho thêm phần rực rỡ. Anh sẽ bù đắp cho những ngày vắng mặt bằng tất cả sự hiện diện trọn vẹn nhất của mình.

Nam khẽ mỉm cười, lòng nhẹ tênh như mây trời. Anh hiểu rằng, dù cuộc đời có bao nhiêu biến động, dù địa giới hành chính có thay đổi sáp nhập ra sao, thì con đường ngắn nhất, đẹp đẽ nhất và đáng đi nhất trong cuộc đời mỗi người đàn ông, vẫn luôn là con đường trở về nhà.

Và mùa xuân, thực ra không nằm ở tờ lịch đỏ chót trên tường, mà nó nằm trọn vẹn trong khoảnh khắc sum vầy êm đềm này đây.

 

Nguyễn Anh Trung

Tác giả

Xin chào! Tôi là Nguyễn Anh Trung - Tác giả của các bài viết trên congnghela.com. Tôi là một chính trị gia, nhà báo, nhà văn, nhà thơ, đồng thời là một lập trình viên trí tuệ nhân tạo. Và đúng vậy, tôi yêu thích viết. Có lẽ bạn sẽ tự hỏi, làm thế nào những lĩnh vực tưởng chừng khác biệt này lại cùng hội tụ ở một người? Với tôi, đó là hành trình không ngừng khám phá thế giới qua nhiều lăng kính: từ sự phức tạp của cấu trúc xã hội, vẻ đẹp tinh tế của ngôn từ, đến logic chặt chẽ và tiềm năng vô hạn của công nghệ. Viết là sợi chỉ đỏ xuyên suốt, là cách tôi kết nối những dấu chấm, chia sẻ những góc nhìn độc đáo nảy sinh từ những giao điểm thú vị này. Hãy kéo xuống dưới để đọc các bài viết khác của tôi! Nếu bạn có nhu cầu tạo một ứng dụng trợ lý ảo AI hay các phần mềm trí tuệ nhân tạo cho cơ quan, đơn vị, doanh nghiệp của mình, đừng ngần ngại liên hệ với tôi qua địa chỉ email: [email protected] !

Đang tải bài viết kế tiếp
svg
Đọc nhanh
  • 01

    Truyện ngắn: Về nhà thôi, Tết đang chờ!